MENU

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Đậu phụ thối Trung Hoa

                                Đậu phụ thối – Món ăn mang bản sắc Trung Quốc

            Nếu bạn có một lần đến với Trung Hoa thì bạn không nên bỏ qua việc thưởng thức món ăn chỉ có tại Trung Quốc và cũng trở thành biểu tượng của ẩm thực Trung Hoa ấy chính là món Đậu Phụ Thối.
            Theo tương truyền thì vào đời vua Khang Hy, có một chàng thư sinh nghèo đi thi mấy lần vẫn không đỗ đạt. Do nhà nghèo nên anh ta không có nhiều tiền để chi tiêu, ăn uống, sinh hoạt. Đến khi tiêu hết sạch số tiền mình có mà việc thi vẫn chẳng thành công anh ta quyết định nghĩ ra làm một cái gì đó để bán kiếm tiền đợi đến kì thi sau thì thi tiếp. Và anh ta đã nghĩ ra việc làm đậu hũ bán. Mùa đồng, mùa xuân mát mẻ thì dễ bán nhưng khi mùa hạ tới, đậu hũ bị ế nhiều, anh tìm mọi cách để xoay sở và thế là nghĩ ra cách cắt nhỏ đậu hũ, cho vào một cái chum và ướp muối. Thật bất ngờ, vài ngày sau mở ra thấy đậu hũ tỏa một mùi vị khó tả, sau khi mạnh dạn nếm thử anh cảm thấy rất ngon và bắt đầu mang loại đậu hũ đặc biệt đó ra bán. Và sau một thời gian dài thì người ta dần dần thích món ăn của anh chàng này rồi hỏi han cách làm. Món đậu phụ thối được lan truyền rộng rãi từ đó.
            Nếu bạn thực sự là người sành sỏi về ẩm thực thì bạn không thể bỏ qua món ăn này khi có điều kiện đến với Trung Hoa. Dù bạn có đi đến Thủ đô Bắc Kinh – trung tâm hành chính, hay đến với Thượng Hải xa hoa giàu sang lộng lẫy. Dù bạn có đi từ Hồng Kông đến Ma cao hay tới với thủ phủ Đài Bắc của xư đảo Đài Loan thì đâu đâu bạn cũng có cơ hội thưởng thức món ăn đặc sản mà giá rất bình dân này. Thông thưỡng mỗi đĩa đậu phụ thối chiên giòn tính ra tiền Việt thì nó thường được bán với giá dao động khoảng 20.000  đến 50.000 VNĐ – Một mức giá không quá đắt để bạn có thể thử một dư vị khác lạ mang đậm bản sắc Trung Hoa.
            Tôi xin nói rằng có thể bạn không thể ăn được hết một miếng đậu phụ thối nhưng bạn vẫn cần thưởng thức nó, chí ít là ngửi mùi của nó và nếm thử một chút đậu đã rán giòn bên ngoài bìa đậu. Nếu ăn lớp đậu bìa ngoài đã rán giòn về cơ bản bạn sẽ gần như không cảm nhận được mùi nặng thum thủm của món này. Đó cũng là cách để bạn biết và thưởng thức món ăn khi không thể “ngửi” được! Và nếu bạn có thời gian sinh sống tại Trung Hoa một tháng, một năm hay nhiều năm thì tôi tin rằng bạn sẽ giống như bao người Trung Quốc khác từ ngửi mùi đã sợ cho đến nghiện món ăn vô cùng đặc sắc và ấn tượng này.
            Ngửi mùi thum thủm ấy thế mà ăn lại không hề chua mà thực ra lại rất ngọt – đó mới chính là cái dư vị độc đáo của món đậu phụ thối! Thông thường đậu phụ Việt Nam chúng ta chỉ cần hơi có mùi thôi là đã chua, rữa và chẳng thể nào ăn được. Nhưng với món đậu phụ thối trung quốc người ta cố tình tạo cho nó cái mùi “thum thủm” đặc trưng nhưng nguyên tắc là phải giữ nguyên hình dạng miếng đậu và không hề bị chua mà phải ngọt ngào! Một nghịch lý nằm trong một sản phầm độc đáo là vậy!
            Người ta chọn loại đậu nành thật tốt để làm ra thứ đậu hũ mềm, mịn. Sau đó cho đậu hũ ủ với nước cốt được chế biến từ măng tre, nấm đen… trong sáu tháng, rồi vớt ra để ngoài không khí trong sáu giờ (nếu vào mùa hè) và hai ngày (nếu vào mùa đông) tới khi đậu hũ nổi mốc và chuyển thành màu xám. Sau đó, người ta rửa sạch đậu hũ bằng nước tinh khiết, để khô tự nhiên và bắt đầu mang ra bán. Thứ đậu hũ “thiên hạ đệ nhất thối” này được chiên ngập trong chảo dầu và dùng kèm với nước tương (được hâm nóng) và cải bắp muối.
                        Nếu có cơ hội các bạn hãy đừng bỏ qua mà nên thử thưởng thức xem như thế nào nhé!
                                    Bình Minh – BVT. Shanghai-China 30/09/2012

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

ĐÔI ĐIỀU MẠN ĐÀM VỀ “ĂN CỖ LẤY PHẦN”



ĐÔI ĐIỀU MẠN ĐÀM VỀ “ĂN CỖ LẤY PHẦN”
                                                                      Bình Minh 

           Gần đây tôi vô tình đọc được nhiều ý kiến của nhiều blogger nói về tục lệ ăn cỗ lấy phần, đồng tình có, phản đối có. Khen có mà chê cũng có. Nhưng tựu chung lại có rất nhiều ý kiến phản đối thậm chí còn tỏ rõ thái độ thóa mạ với cái tục lệ lạ đời này.
            Câu hỏi đặt ra trong tôi là liệu tục lệ này có đáng bị lên án đến như thế chăng?
            Đâu mới là giá trị thật sự của một tục lệ mang tính tuyền thống này?
                                    

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Nỗi lòng con



Gió cuồn cuộn, giật, bay, thổi, xoáy
Mưa ầm ầm xối xả dội trút không ngơi
Đau quặn thắt nỗi lòng quê tôi hỡi
Bão tràn về trong phút chốc tàn hoang

Khung trời xa một ngọn gió vô tình
Đem mặn chát thổi vào nơi khóe mắt
Bỗng nhói đau một nỗi niềm khôn tả
Gửi về đâu trong nỗi nhớ niềm thương

Vẫn còn đó tấm lưng còng của mẹ
Thêm một lần còng cõng cả đời bão giông
Vai gầy guộc với áo sờn năm tháng
Thêm một lần cha gánh nặng gió mưa

Những dòng tin cứ chạy tiếp chẳng dừng
Bao người chết, bao nhiêu nhà đổ sập
Gió vẫn thổi nơi con ngồi ngóng đợi
Nơi trời quê Sóng – Điện vẫn mịt mùng

Đau quặn thắt lòng con quê hương hỡi!

         Taipei, 29/10/2012 - Cơn bão Sơn Tinh khủng khiếp!

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Thơ Đá cuội - Đá cuội

Nhặt viên đá cuôi
Ném vào vách núi
Cuội vỡ tan tành
Cạch!

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Thơ Đá cuội - Sô-lô (Solo)

Trầm hùng, cao vút
Nhịp phách rộn ràng
Lặng im, réo rắt
Sô-lô!

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Tìm hiểu đôi điều cơ bản về phật giáo

 
Khái quát về lịch sử ra đời và phát triển của phật giáo

       Phật giáo xuất hiện ở miền Bắc Ấn Độ cổ đại (nay thuộc Nêpan) vào cuối thế kỷ VI trước Công nguyên. Khi ấy trong xã hội tình trạng phân chia đẳng cấp rất khắc nghiệt. Sự ra đời của Phật giáo thể hiện tinh thần phản kháng của những người nghèo, chống lại thuyết bốn đẳng cấp của đạo Bà la môn, tìm con đường giải thoát con người khỏi nỗi khổ triền miên trong xã hội nô lệ Ấn Độ.Theo đạo Bà la môn, mỗi người thuộc một đẳng cấp nhất định: Bà la môn, quý tộc, bình dân gồm người buôn bán, thợ thủ công, nông dân và nô lệ… tức là có bốn đẳng cấp là Tăng lữ – đẳng cấp cao quý nhất là Bà la môn sinh ra từ miệng của đấng Tối cao là thần Sáng Tạo Brahmâ và thấp hèn nhất là tiện dân-nô lệ. Người đẳng cấp nào sẽ mãi mãi thuộc đẳng cấp ấy. Không thể thay đổi. Đạo Bà la môn chủ trương đại sát sinh và hiến tế nên gia súc bị giết chết rất nhiều để hiến tế, thậm chí tế cả người. Đối với phụ nữ, chồng chết phải hỏa thiêu và vợ cũng bị hỏa thiêu theo…- Người sáng lập Phật giáo là Thích Ca Mâu Ni (nghĩa là ông thánh hay nhà hiền triết của tộc người Thích Ca). Đây là tên gọi khi thành đạo. Tên thật của Thích Ca Mâu Ni là Siddhartha (Tất đạt đa) nghĩa là “người thực hiện được mục đích”, họ là Gautama (Cù Đàm), vốn là con đầu vua Tịnh Phạn. Thích Ca Mâu Ni sinh ngày 8 tháng 4 năm 563 trước công nguyên, và mất năm 483 trước công nguyên. Năm 29 tuổi, ông quyết định từ bỏ cuộc đời vương giả của một thái tử để đi tu, tìm đường diệt khổ cho chúng sinh. Sau 6 năm, ông đã “ngộ đạo” và trở thành Thích Ca Mâu Ni (35 tuổi). Khi ấy ông lấy hiệu là Buddha có nghĩa là “người giác ngộ” (Trung quốc dịch là Phật). Người ta gọi ông là Sakya-muni (Trung quốc dịch là Thích Ca Mâu Ni - nhà hiền triết xứ Sakya).