MENU

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện - Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện - Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Truyện dài kỳ: Hai nửa nụ cười - Kỳ cuối (BVT)


            Một tuần sau lão Vương điện thoại mời nó đi gặp đối tác để xem xét hợp tác như lão đã nói. Cuộc gặp diễn ra hết sức kín đáo trong một nhà hàng nhỏ trên đường ZhongZheng, Taoyuan, chỉ có nó, lão Vương và lão Lưu một ông chủ lớn chuyên về cung cấp hàng linh kiện điện tử.
            Bữa ăn tối chủ yếu xoay quanh những chuyện cuộc đời tư của lão Lưu khiến nó cũng có một cảm giác gì đó rất lạ. Lão Lưu kể rằng Lâm Thanh Thủy vợ lão là con gái duy nhất của ông chủ Lâm thuộc loại lớn nhất ở Đào Viên. Nhạc phụ và nhạc mẫu của lão nhất nhất thúc giục vợ chồng lão sinh con, thậm chí ông bà cụ còn quả quyết bao giờ có cháu mới chịu về nghỉ và lập di chúc thừa kế cho đứa bé. Điều này càng làm cho vợ chồng lão đau đầu khi vợ chồng lão đã đi đủ mọi bệnh viện với hy vọng sẽ có con nhưng đều vô vọng vì vợ lão mắc bệnh vô sinh. Lão và vợ đã thống nhất sẽ bí mật tìm một người phụ nữ đang mang thai để mua đúa bé đó, trong khi đó vợ lão cũng vờ như mang thai nhằm che mắt ông bà cụ, khi đứa bé sinh ra thì vợ chồng lão sẽ nhận nuôi đứa con đó và trước mắt mọi người nó đích thị là con đẻ của vợ chồng lão. Có như thế ông bà cụ mới lập di chúc thừa kế và trao quyền lãnh đạo công ty cho vợ chồng lão.

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI (BVT) – 12. VÕ SƯ

TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI – BVT

12. VÕ SƯ

            Năm tôi học lớp 10 chị gái tôi đi Hà Nội làm nghề thu mua đồ phế thải, cứ mỗi lần về quê nghỉ ngơi là chị lại lọc ra những  cuốn sách, cuốn truyện còn mới đem về cho tôi dùng. Với những đứa trẻ nghèo như tôi thì đó quả là một món quà vô cùng to lớn bởi ngày thường tôi không bao giờ có tiền để mua chúng. Trong số những cuốn sách ấy có một cuốn sổ viết tay vô cùng công phu có tựa đề: Hướng dẫn học võ Vô-Vi-Nam Việt võ đạo căn bản. Khỏi cần phải nói tôi thích cuốn sách đó như thế nào. Tôi mải miết học và làm theo những gì cuốn sách hướng dẫn, nào là chạy bộ mỗi buổi sáng 15 phút sau đó thả lỏng cơ thể tập thể dục, chống đẩy 15 phút. Buổi tối thì tập bài tập thể dục và chống đẩy trong vòng 15 phút, còn lại 15 phút tập đứng tấn. Sau khoảng một tháng luyện tập thành thục thì tôi bắt đầu tự luyện những bước đầu tiên như cách thức di chuyển chân, tay, cách thức ra đòn, né đòn… Riêng phần cuối cùng của cuốn sách có hướng dẫn cách luyện tập các bước lấy đà và nhảy để biến lực chạy thành lực bay vượt qua các cao điểm. Khi học được phần này thì mới học được các thế của “đòn chân tấn công” bay cao kẹp cổ. Tôi thì gọi đó là tập khinh công cho dễ nhớ... Thực tế đây là một phần khó khăn nhất bởi muốn luyện tập được nó cần phải kiên trì, phải chọn được đúng nơi, đúng địa hình có bước đệm là các cao điểm, hoặc có 2 bức tường ở hai bên cách nhau không quá 2 mét. Phần quan trọng nhất khi luyện tập theo tác giả cuốn sách đã ghi thì thành quả đạt được có thể không được như ý. Chỉ khi có biến bị dồn đến đường cùng thì công dụng của những bài luyện tập này mới phát huy tác dụng cao nhất, có thể vượt qua những cao điểm mà ta không thể ngờ tới. Cuối cùng tác giả còn nhấn mạnh chính tác giả cũng đã từng đạt được như thế trong một lần bị  một nhóm  người truy đuổi.
   
         Một hôm khi vừa luyện tập xong đang ngồi bờ ao nghỉ ngơi hóng mát thì tôi thấy tiếng xe đạp lách cách của thằng Phú hướng vào nhà tôi. Tôi lập tức chạy vào nhà vờ nằm ngủ. Nó bước vào rất khẽ, lấy một sợi tóc định ngoáy mũi trêu tôi. Ngay lập tức tôi gạt chân sang ngang khóa chân nó lại, tay dùng lực đánh mạnh vào bả vai khiến nó ngã lăn ra đất. Khỏi phải nói lúc đó nó nể tôi đến mức nào. Sau đó nó cứ cố gặng hỏi và năm nỉ tôi dậy nó học võ. 
Thằng Phú chụp ảnh tập thể lớp 12 lớp tôi, vị trí mũi tên đỏ

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Tập truyện Tuổi đời - 11. Chị Thủy




TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI
                              (Bình Minh - BVT)

11. Chị Thủy

            Hôm rồi nhận được tin nhắn trên Gia-hu của thằng Robinhut Nghĩa bảo: Chủ nhật trước nó đưa bồ đi sắm đồ trên phố Cầu Giấy, vào một cửa hàng quần áo thời trang và đồ mỹ phẩm, thấy bà chủ quen quen, lục trí nhớ mãi mới nhận ra đó là chị Thủy. Hai chi em nhận ra nhau hàn huyên tâm sự hồi lâu. Chị nhắc đến mày mãi. Tao bảo: Để em về em nhắn tin vào Gia-hu cho thằng Thạch, em cho nó số điện thoại của chị, nó nhận được tức khắc sẽ điện về cho chị thôi. Số điện của chị Thủy đây nhé 09xxyyzzy.
            Thằng Nghĩa là bạn ở cùng phòng với tôi hồi đại học năm 2. Tôi học sư phạm, nó học Ngoại ngữ và thằng Cương thì đến các lò luyện để ôn tập kiến thức chuẩn bị thi vào đại học an ninh. Ba thằng tôi thuê trọ ở khu Đồng Xa, chủ nhà có 2 mẹ con, dùng không hết diện tích nên để nguyên 2 phòng trên tầng 2 cho thuê kiếm thêm thu nhập. Ba thằng tôi thuê một phòng rộng, chị Thủy thuê một phòng nhỏ hơn. Chị Thủy lớn hơn tôi 2 tuổi, chị sinh năm Quý Hợi – cái tuổi mà theo chị: “Tuổi chị lênh đênh lắm”. Mỗi lần nói về số phận mình chị thường đọc hai câu thơ dân gian ra làm thí dụ: trai Đinh – Nhâm – Quý thì tài; gái Đinh – Nhâm – Quý phải hai lần đò. Mà quả thực chẳng hiểu có đúng hay không nhưng tôi thấy số chị lênh đênh thật. Học xong ngành kế toán daonh nghiệp hệ trung cấp, chị đi xin việc mãi chẳng đâu nhận, cực chẳng đã chị phải xin làm nhân viên bán hàng ở một cửa hàng bán quần áo thời trang với mức lương gọi là đủ sống một cách tằn tiện qua ngày.
            Chị Thủy có khuân mặt phúc hậu, ưa nhìn, lúc nào cũng cười như hoa nở. Nhưng chiều cao của chị thì lại vô cùng khiêm tốn, cộng thêm hình thù của một cơ thể nhung nhúc thịt thành ra nhìn chị cứ tròn vo. Lần đầu tiên nhìn thấy chị thằng Nghĩa không nhịn được cười, rồi nó vừa cười vừa thì thào vào tai tôi: Cái bà này nhìn buồn cười vãi! Chị thấy nó cười thì nhìn chằm chằm vào nó và bảo: Cười gì mà cười! Vô duyên!. Nói rồi chị quay ngoắt vào phòng, vừa đi vừa đánh mông tanh tách!
            Chị Thủy tốt tính lắm, nhưng khổ một nỗi cái cơ thể của chị cứ ngày một phì to ra càng làm cho chị trở nên thô kệch và lố bịch hơn. Có lẽ cũng vì thế mà chị rất ít bạn bè, suốt thời gian tôi ở cùng khu trọ, chưa bao giờ tôi thấy chị có bạn bè đến chơi. Chỉ thấy chị thui thủi một mình sáng ra bến xe buýt đi làm, chiều về lại một mình vào phòng, nấu cơm tắm giặt xong là đi ngủ. Ấy thế nhưng chả khi nào thấy chị buồn rầu sầu khổ mới lạ. Có lần tôi hỏi chị:  Em thấy chị cứ hát hò suốt ngày thế, chả khi nào thấy chị buồn nhỉ?
            Chị cười hé hé, giọng rất thanh và cao bảo: Buồn thì ai chẳng có nỗi buồn hả em. Nhưng buồn vì cái gì? Vì sao lại phải buồn? Quan trọng hơn hết là biết buồn đấy nhưng vẫn cứ phải vui tươi mà sống. Đời mà em! Âu cũng là cái Vại! Hé hé!

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Truyện dài kỳ - Hai nửa nụ cười - Kỳ 7



TRUYỆN DÀI KỲ:
HAI NỬA NỤ CƯỜI
                       (Bình minh – BVT)
Kỳ 7
            Một cuộc gặp nho nhỏ đã diễn ra sau đó vài ngày. Bằng kinh nghiệm sẵn có con Tâm đã khéo léo dẫn dắt câu chuyện cần gấp số tiền rất lớn để nộp phạt của nó cho Dương Lâm. Chưa để Tâm trình bầy hết câu chuyện Dương Lâm đã cắt lời:
-         Hảo! Hảo! Thế tóm lại tổng cộng số tiền cần chi trả là bao nhiêu hả Tiểu Hằng?
-         Dạ! Khoảng!... Khoảng…
-         Nhà Tiểu Hằng hiện đang kẹt khoản tiền trả ngân hàng vì đến hạn là hơn chục ngàn đô. Thế mà thật chẳng may cho nó lại đúng dịp này xảy ra lỗi lớn bị phạt trừ vào tiền lương hàng tháng, coi như mất nửa năm đi làm chẳng có công cán tiền nong gì. Rõ khổ cho nó anh à. Anh Dương Lâm xem xét có thể giúp đỡ Tiểu Hằng được không? Giúp được thì nó biết ơn anh lắm lắm!

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Truyện dài kỳ: Hai nửa nụ cười - Kỳ 6

                        Đọc kỳ 1 ở đây: Kickchuột     

                        Đọc kỳ 2 ở đây: Kickchuột 
                        Đọc kỳ 3 ở đây: Kick chuột
                        Đọc kỳ 4 ở đây: Kick chuột

                        Đọc kỳ 5 ở đây: Kick chuột


TRUYỆN DÀI KỲ:
HAI NỬA NỤ CƯỜI
                                       Bình minh - Bùi Văn Thạch
Kỳ 6
-         Anh bị đuổi việc rồi em – Quang cố gằn giọng nói từng câu từng chữ ngập ngừng – Anh không ngờ cuộc đời lại bất công với anh đến thế! Anh không … ngờ.!
            Nói đến đó rồi Quang bật khóc. Tiếng khóc nức nở phát ra từ tâm can của một người đàn ông tựa hồ như một hồ nước to và rộng đã chứa cả vạn ngàn khối nước đến một ngày con đập bung  ra nước lập tức ào ào tuôn chảy. Những tiếng khóc, tiếng nấc cứ thế vang lên từng hồi, từng hồi trong ống nghe có lúc như những tiếng nỉ non ai oán từ xa lắm, xa tận đâu đâu vọng về, có lúc lại ào ạt dội vào bên tai rồi chạy thẳng, vỗ mạnh vào con tim vốn mỏng manh vẫn đang ngơ ngác không hiểu điều gì đang ập đến của nó.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Truyện dài kỳ - Hai nửa nụ cười - Kỳ 5



TRUYỆN DÀI KỲ:
HAI NỬA NỤ CƯỜI
                                       Bình minh - Bùi Văn Thạch
Kỳ 5
                        Đọc kỳ 1 ở đây: Kick chuột     
                        Đọc kỳ 2 ở đây: Kick chuột 
                        Đọc kỳ 3 ở đây: Kick chuột
                        Đọc kỳ 4 ở đây: Kick chuột

           Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu ngày thêm trầm trọng, công ty chỉ bố trí cho công nhân làm việc theo ca cơ bản mà không có thời gian tăng ca nên mức lương hàng tháng của nó cũng không được cao. Khi đã khá quen với cuộc sống, sinh hoạt và ngôn ngữ ở xứ sở xa xôi này, nó đã tìm đến Tâm có ý nhờ vả chuyện sắp xếp công việc làm thêm bên ngoài để tăng thu nhập. Những món nợ khổng lồ vẫn cứ treo lơ lửng trong đầu, trong suy nghĩ của nó chẳng lúc nào dừng. Nó sốt ruột. Nó lo lắng. Nó ước mong Tâm sẽ giúp nó tìm được việc làm thêm tốt để kiếm thật nhiều tiền gửi về cho chồng trả nợ.  Ngày chủ nhật cuối tuần khi nó đang nằm trong phòng với những suy nghĩ vẩn vơ trộn lẫn những lo toan về công nợ thì con Tâm điện thoại:
 - A-lô, Hằng à! Chuẩn bị mặc quần áo đẹp chút, đi với tao gặp mấy người bạn, Tao sẽ giới thiệu mày với họ để mà kiếm việc kiếm tiền nhé!
 - Thế bao giờ thì đi?
 - Khoảng một tiếng nữa tao sẽ quay về đón mày. Nhớ xuống cổng kí túc xá đợi tao nhé!
- Ô-kê!

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Truyện dài kỳ: Hai nửa nụ cười - Kỳ 4



Truyện dài kỳ:
 HAI NỬA NỤ CƯỜI
                                    Bình Minh (Bùi Văn Thạch)
                        Đọc kỳ 1 ở đây: Kick chuột     
                        Đọc kỳ 2 ở đây: Kick chuột
                        Đọc kỳ 3 ở đây: Kick chuột
Kỳ 4

            Sau ba tháng tham gia khóa học Hoa ngữ cấp tốc, chờ phía môi giới lo mọi thủ tục giấy tờ. Hồ sơ của nó đã được duyệt và đủ điều kiện để nhập cảnh vào đảo Đài Loan. Trước ngày rời xa tổ quốc đến một nơi hoàn toàn xa lạ và cách biệt, nó đã đến từ biệt bố mẹ hai bên. Ngày cuối cùng nó dành thời gian để bên Quang – người chồng yêu quý bao ngày má ấp môi kề. Kể làm sao hết những kỉ niệm êm đềm mà cũng đầy cay đắng mà nó và chồng đã nếm trải suốt thời gian qua. Những nụ hôn ngọt ngào trộn lẫn những giọt nước mắt mặn chát cứ thế chảy trôi qua từng ngày lênh đênh trong chuyến tàu định mệnh của cuộc sống. Con người thì luôn tham lam, đòi hỏi mọi thứ hoàn hảo với mình, còn thượng đế thì luôn vô tình sắp đặt định mệnh trước cho từng người, họ cứ sống cứ làm việc rồi số phận sẽ đến như có tự bao giờ. Nó gặp Quang, yêu và đồng ý làm vợ chàng coi như đấy là số phận thượng đế đã an bài như thế. Nó luôn tự an ủi mình và chồng cùng cố gắng vượt qua những khó khăn đường đời gian khó, rồi sẽ có ngày tốt đẹp ở tương lai. Hy vọng thế, an ủi nhau thế thôi chứ thực ra nó thấy cuộc đời nó mấy năm qua đi vẫn đen đặc một màu xẩm tối. Đồng tiền - hai tiếng ấy nói thì dễ mà sao có được nó lại khó đến vậy. Vợ chồng nó cứ mãi loay hoay trong vòng xoáy cơm - gạo - tiền mà mấy năm trời chưa dư ra được đồng nào. Đống nợ chạy công chức cho Quang vẫn còn nguyên chưa vơi được một phân, giờ lại thếm đống nợ chi phí cho nó đi lao động xứ người. Chất chứa bao nỗi buồn, bao nỗi âu lo trong hai cái đầu trẻ. Nhưng biết làm sao được! Phải liều một phen may ra mới thay đổi được số phận thôi! - ấy là nó nghĩ thế, và nó cũng hi vọng như thế bởi nó đã nhìn thấy hình ảnh con Linh bạn nó trở về với tiền tài rủng rỉnh. Xa chồng đối với nó có thể như là một cực hình. Ba tháng chuẩn bị thủ tục xuất cảnh cũng là ba tháng nó sống trong cảm giác mênh mang bồng bềnh vô định. Nó như một người từ cõi khác đến thế gian này. Đầu óc rỗng tênh chỉ chứa duy nhất một khối buồn buồn nôn nao khó tả. Nhiều đêm đang nằm ngủ nó bỗng thảng thốt giật mình thức giấc, nó với tay qua xem chồng nó ở đâu. Nó thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng nó vẫn đang nằm bên cạnh chồng, vẫn còn đang nằm gối đầu trên cánh tay chồng, vẫn còn được ngửi mùi hương cơ thể quen thuộc của chồng. Rồi nó lại thở dài. Ngửa mặt nhìn bóng đêm đặc quánh, nó thấy cô đơn lắm! Mà quái lạ, nằm bên cạnh chồng sao lại cô đơn? Một sự cô đơn vô cớ mà chính nó chẳng hiểu tại sao.

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Truyện dài kỳ - Hai nửa nụ cười - Kỳ 3


Truyện dài kỳ
 Hai nửa nụ cười
                             Bình Minh (BVT)

           
            Đọc kỳ 1 ở đây: Kick chuột

            Đọc kỳ 2 ở đây: Kick chuột

                                                                       Kỳ 3

           Kể từ khi gặp lại Linh, nó như gặp được phao cứu sinh trong đời. Mỗi dịp cuối tháng khi mà tiền tiêu cạn hết, lương tháng chưa đến kỳ là nó lại chạy đến con Linh hỏi mượn tạm rồi khi lĩnh lương nó hoàn trả bạn. Mọi việc cứ như thế diễn ra trong nhịp sống đầy mệt mỏi mà ngày ngày nó đang phải cố gắng chấp nhận. Càng ngày nó càng nhận ra sự phức tạp và khó khăn của đời sống gia đình. Những lúc một mình đối diện với không gian hiu quạnh nó hay suy nghĩ vẩn vơ linh tinh rồi trong vô thức cảm xúc buồn nặng trĩu bỗng tràn về trong nó. Và nó khóc. Nó khóc đơn giản bởi nó nhận ra sự bất lực trong việc xây dựng kinh tế gia đình. Nó khóc bởi nó nhận ra một tương lai mờ mịt phía trước. Nó khóc còn vì những khát khao của một người phụ nữ có chồng là ước muốn có một vài đứa con xinh xắn để yêu chiều chăm sóc nhưng tất cả đều phải gác lại vì kinh tế chưa cho phép. Những ước mơ của cuộc sống lãng mạn, ngọt ngào trước đây đã bị nhuộm màu tro tàn và thấm đậm vị mặn chát của những giọt mồ hôi và nước mắt. Chồng nó trước đây khi ông bố còn tại vị thì người ta nể nang, người ta nâng đỡ, người ta hứa giúp này giúp kia, nhưng khi vật đổi sao dời thì những lời hứa cũ xưa ấy bỗng dưng bay biến. Nó hiểu rằng chồng nó đã vô cùng chơi vơi và thất vọng trước sự đổi dời của lòng người thế gian. Nhưng biết làm sao được. Có lẽ đó là quy luật của cuộc sống chăng? Nó nhìn Quang ngày càng trở nên gầy guộc xanh xao vì sương gió cuộc đời mà lòng thấy xót xa vô cùng. Ánh mặt anh trĩu nặng, những dải cuồng thâm rộng hơn nơi vòm mắt, khuân mặt hồng hào lịch lãm xưa kia giờ đây được nhuộm một màu xám đen tối sầm như chính tương lai chưa biết đi về đâu của vợ chồng nó vậy. Và mỗi lần gặp con Linh là một lần nó khóc, mà cũng chỉ có con Linh – một đứa bạn thân từ hồi trung học mới đủ để nó tin cậy bật ra tâm sự thầm kín thẳm sâu trong lòng. Người ta nói kìm nén càng lâu thì tiếng khóc bật ra càng nức nở. Mà lòng người không phải là cái thùng không đáy nên rất cần phải tâm sự phải chia sẻ với ai đó cho vơi bớt đi những “bức xúc” bên trong. Mỗi lần tâm sự, mỗi tiếng khóc bật ra vô thức như vậy cũng làm cho nó cảm thấy nhẹ lòng hơn và lại tiếp tục lao vào cuộc  sống với bộn bề những trăn trở suy tư rồi lại cố gắng kìm nén cảm xúc vào lòng chờ đến một ngày nào đó lại bật ra thành tiếng thổn thức qua khóe mắt, trái tim…

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Truyện dài kỳ: Hai Nửa nụ cười (Kỳ 2) - Bình minh (BVT)

       Mời đọc kỳ 1 ở đây

       Tóm tắt kỳ 1: Nó (Hằng) là một cô gái đẹp học trung học, đem lòng yêu Quang một chàng sinh viên đang học tại một trường cao đẳng tại địa phương. Quang chính là con ông quan đầu huyện nên được ưu ái giữ lại trường sau khi tốt nghiệp. Vì yêu Hằng, muốn được nâng đỡ cho Hằng nên Quang đã bố trí cho Hằng thi vào trường mà Quang chuẩn bị công tác. Ngày Hằng có giấy báo nhập học cũng là ngày Quang ngỏ lời làm đám cưới. Đám cưới linh đình của một gia đình danh giá, với những món quà tặng đắt giá (một suất đất có giá tại trung tâm huyện) và một tương lai được vẽ ra sáng lạng cho cặp vợ chồng trẻ. Trong khi đang đi trăng mật thì nó nhận được tin bố chồng nó bị bắt vì liên quan đến tham nhũng đất đai. Mọi thứ sẽ ra sao mời quý vị đọc tiếp kỳ 2:
                                                     HAI NỬA NỤ CƯỜI - KỲ 2

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Truyện dài kỳ - Hai nửa nụ cười - Kỳ 1 (Tác giả: Bình Minh - BVT )


TRUYỆN DÀI KỲ:

HAI NỬA NỤ CƯỜI
                                       Bình minh - Bùi Văn Thạch


                                                                       Kỳ I

            Nó là một cô gái đẹp. Nó biết và nó hiểu điều đó. Cái vẻ đẹp ở nó chứa đầy sự quyền quý, cao sang, đài các mà rất hiếm người có được. Bạn bè, gia đình, làng xóm thường gọi nó với cái tên rất mỹ miều hoa hậu quê hương, mà quả thật nhiều khi nó xem các chương trình thi hoa hậu nó thấy nhiều cô hoa hậu cấp tỉnh, thậm chí thí sinh dự thi cấp quốc gia so với nó thì còn kém xa. Vẻ đẹp của nó trở nên một thứ uyền lực vô hạn bởi bất kể những thứ gì nó cần, chỉ cần phát ra là có vô vàn những chàng si tình nguyện làm ngay không cần nói đến tiếng thứ hai. Nhưng trên hết nó biết và nó hiểu, nó không được phép nhận bất kể của ai thứ gì bởi “của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Thế rồi trước tấm chân tình của Quang -  một anh chàng đẹp trai, ga lăng bậc nhất ngôi trường cấp ba nó theo học nó đã bị gục ngã. Kể từ ngày yêu Quang nó đa sầu đa cảm, nó hay nững nịu người yêu, hay vòi vĩnh người yêu với những cử chỉ rất trẻ con mà trước khi ngã vào tình yêu nó “nhìn đã thấy ghét”. Tình yêu là thế, cái lẽ và cái lý riêng của nó sẽ đưa con người ta đến với những cảm xúc thật lạ, có những ứng xử mà trước kia người ta thấy nó chả đâu vào đâu ấy vậy mà khi yêu rồi họ lại cảm thấy thích thấy hay. Có người bảo tình yêu như trò nghịch dại của con trẻ, nó nghĩ và cũng thấy đung đúng. Nghĩ rồi nó tự cười, một nụ cười tủm tỉm thôi cũng càng làm cho khuân mặt đẹp như tiên sa của nó trở nên rực rỡ lạ thường.




Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ – KỲ 9



                           TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ – KỲ 9
                                                                                  Bình Minh (BVT)

                                                            SỐ ĐỎ

            Tôi biết và tôi hiểu những hy sinh và cố gắng vô cùng của bố mẹ tôi để có thể cho tôi đi học tiếp. Cũng chính vì thế mà tôi có thêm động lực và quyết tâm học hành thật tốt, thật tốt để không phụ lòng mong mỏi công sức mà họ đã dành cho tôi. Tôi thi đỗ cấp ba trung học phổ thông với số điểm khá cao tiếp tục được xếp vào lớp chọn của trường.
            Lên cấp ba tôi phải học ngày hai buổi mặt khác em gái tôi cũng lớn hơn có thể chăn trâu được nên tôi ít khi dắt trâu ra đồng mà đượ ưu tiên cho việc học nhiều hơn. Thấm thoát cũng đã hết nửa đầu học kì một của năm lớp mười, trường mới, bạn mới cũng đã quen thân hơn. Nhà trường bắt đầu thi tuyển chọn học ra những sinh giỏi cho các bộ môn để tập trng ôn thi cấp tỉnh. Vốn có khả năng trội hơn về các môn xã hội nên tôi đã được vài ba thầy cô giáo các môn xã hội gọi mời. Nhưng tiêu chuẩn nhà trường là một học sinh chỉ được phép chọn một môn học để ôn. Tôi đã quyết định chọn thamgia đội tuyển ôn tập môn lịch sử.        

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 8 – SỐ PHẬN



                                                TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 8 – SỐ PHẬN
                                                                        Bình Minh (BVT)

                                                            SỐ PHẬN

           
            Từ khi kiên quyết từ bỏ cái thời kì kiếm tiền sơ khai thuở trẻ thơ đầy vui buồn xuôi nghịch tôi bắt đầu chuyên tâm vào đèn sách. Có lẽ cái giấy khen tiên tiến cũng như việc tôi vào được lớp chọn mà động lực học của tôi cao hơn hẳn. Cả năm lớp 8 tôi tiến bộ rõ rệt, rồi sang lớp 9 thì có quá nhiều sự đổi thay. Lần đầu tiên tôi được chọn tham gia đội tuyển học sinh giỏi của trường để thi cấp huyện. Sự đổi thay ấy là động lực và cũng còn có thêm cả phần may mắn đến với tôi bởi đội tuyển tôi tham gia có ưu thế hơn hẳn các đội tuyển khác về giáo viên hướng dẫn. Sự ưu thế nằm ở chỗ giáo viên hướng dẫn chúng tôi ôn tập là người có trình độ chuyên môn và có kinh nghiệm nhất trong toàn huyện. Cũng chính cô là người có được đề cương ôn tập ngắn nhất và trọng tâm nhất để tập trung cho chúng tôi ôn luyện chuyên sâu tránh lan man dài dòng. Kết quả sau kì thi đó môn địa lý mà tôi thi gồm có 3 học sinh đạt giải nhất toàn huyện. Chúng tôi được trung tâm giáo dục thường xuyên huyện gửi giấy báo mời vào trường năng khiếu của huyện để nhập học và ôn thi cấp tỉnh. Sau khi chuyển vào trường mới học được ba buổi thì tôi quyết định không thể tập trung vào một môn học duy nhất mà phải quay về trường cũ học tập nhằm mục đích học đều các môn để đạt kết quả cao và chuẩn bị cho kì thi cấp ba sắp tới.

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 7 - ỐC BƯƠU



                                                TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 7
                                                                        Bình Minh (BVT)


                                                            ỐC BƯƠU

            Lũ trẻ ở cái xóm nghèo ven biển quê tôi sinh ra và lớn lên với đủ mọi vật lộn với thời cuộc. Thế hệ chúng tôi sinh ra vào đúng giai đoạn xã hội vận động chuyển sang đổi mới sau hàng loạt những khủng hoảng trầm trọng cả về kinh tế, chính trị, xã hội. Trong kí ức thơ bé của tôi – một đứa trẻ trong một gia đình nghèo nhất cái làng quê nghèo ngày ấy vẫn còn in đậm những bữa ăn sáng vào những ngày mùa, cái bát cơm – gọi là cơm cho đúng với hương vị của cuộc sống chứ thực ra đó là một loại cám mịn mà những người say xát gạo thường bán. Khi người ta đổ thóc vào để xát thì gạo sẽ tuôn ra một cửa còn cám sẽ ra một cửa. Những mủi cám rất mịn sẽ theo tốc độ gió bay vào một cửa mà phía ngoài người ta đã buộc sẵn một cái bao vải rất to. Cứ say xát khoảng nửa tháng thì họ mới tháo bao ra rồi lấy số bột đó bán cho những ai cần mua. Có người mua về cho lợn ăn, còn riêng nhà tôi những ngày cuối cùng trước khi có đợt cơm mới thì chẳng còn được đáng là bao nhiêu gạo, dung để nấu ăn bữa chính còn chẳng đủ nói gì đến nấu ăn bữa sáng. Mà bữa sáng chỉ có những ngày mùa màng vất vả mới được ăn chứ ngày thường thì nhịn. Nhưng ngày ấy mẹ tôi mua loại cám mịn ấy về rồi nấu lên cho cả nhà lót dạ để có sức mà làm việc. Dư vị của nó thật không thể nào tôi quên dù rằng khi đó tôi cũng chỉ lên bốn năm tuổi. Quá khứ tuổi thơ tôi đọng lại không nhiều nhưng cái mùi và cái vị của món cám ấy thì không hiểu sao chẳng thể nào phai nhạt trong tôi. Nó có mùi thơm của gạo của cám, có cả vị chát lại có chút gì đó ngọt ngọt. Mẹ tôi thường nấu từ sớm, múc ra bát cho mỗi người một bát rồi đến bữa mọi người ngồi vào ăn, lúc ăn thì số cháo loảng ấy cũng đã nở ra và đông lại như một khối bánh với lấm tấm những màu trăng trắng của bột gạo điểm thêm những hạt li ti vàng vàng của bụi cám ăn vừa mềm mềm lại có cái gì đó lạo xạo trong miệng. Có những buổi cả nhà tôi đi gặt chỉ còn mình tôi ở nhà trông nhà, trông em rồi lúi húi cuàng lấy một nắm bột cám ấy cho vào nấu để ăn cho đỡ thèm. Với cái ý nghĩ trẻ thơ là có bột có nước thì đổ nhiều nước chút để nấu lên sẽ được nhiều hơn. Cái xoong 3 bơ mà tôi đổ tới một nửa xoong là nước mà chỉ có một nắm bột. Khi nấu lên nước đã sôi mà chẳng thấy sản phẩm nào như mẹ tôi đã làm cho cả nhà mọi sáng…. Có lẽ ở cái độ tuổi năm tuôi còn quá nhỏ để nhớ được nhiều điều nên những kỉ niệm quá khứ đó trong tôi cứ chập chờn ẩn hiện không  rõ ràng chi tiết nhưng cho mãi đến khi tôi bước vào cấp ba được học đến tác phẩm của Kim Lân thời nạn đói năm bốn năm khi bà cụ Tứ nấu món cám mừng con dâu mới mà bà gọi là Chè thì những hồi ức trong tôi bỗng trào về một cách rất đầy đủ và chân thực. Một sự đồng cảm chăng? Hay đó là niềm xúc động bất chợt? Hay đó là bản sao của một góc quá khứ mà mình đã trải qua? …

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - Kỳ 6


Tiểu thuyết Tuổi Thơ – Bình Minh ( Bùi Văn Thạch)



Kỳ 6:  Trường Béo


          Nó là một thằng bạn, một thằng bạn thân theo đúng nghĩa của sự gắn bó quê hương. Tôi và nó học với nhau hồi cấp một rồi lên cấp hai và cấp ba cũng học chung lớp chung trường. Nó có thân hình mập mạp, béo tròn nên bạn bè trong lớp tôi đặt cho nó cái biệt danh là “Trường béo”.

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - kỳ 5

Tiểu thuyết Tuổi Thơ -  kỳ 5
Tác giả: Bình Minh (Bùi Văn Thạch)


CON TRÂU XÁM

            Nó là một con trâu lông và da màu xám bạc rất đẹp, rất hiền, kéo cầy rất khỏe vì thế mà gia đình tôi đã giữ và nuôi nó trong khoảng thời gian lâu nhất trong số những con trâu đã nuôi. Tôi còn nhớ bố tôi thường hay nói ví: con trâu là đầu cơ nghiệp – nhà mình không nuôi trâu thì lấy gì mà ăn vậy nên con phải chăm nó cẩn thận không để nó đói! Thuở nhỏ tôi cứ nửa buổi đến trường nửa buổi cưỡi lưng trâu mặc cho nó thong thả gặm cỏ. Tôi chỉ cần nhìn hai bên hông trâu căng tròn là biết ngay nó đã ăn no và có thể dắt về nhà! Con trâu xám bạc gắn kết gần như suốt quãng đời mục đồng của tôi! Bất kể một vị lái trâu nào khi nhìn thấy con trâu xám nhà tôi cũng phải thốt lên khen ngợi bởi xem bốn khoáy theo đúng kiểu trung tiền neo hậu cân đối đẹp như tranh vẽ không thể chê vào đâu được! Đó là tướng trâu khôn! Mà quả đúng như thế, mỗi lần có người ngắm nghía con trâu rồi tấm tắc bàn tán khen ngợi, tôi lại góp vui bằng hàng loạt kì tích “thương chủ” của nó chẳng khác gì giống khuyển mã trung thành!

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết: Tuổi Thơ - Kỳ 4



Tiểu thuyết: Tuổi Thơ
Tác giả: Bình minh (Bùi Văn Thạch)

Kỳ 4: Con Míc

          Giống như rất nhiều nhà khác ở thôn quê Việt Nam, Chó luôn là con vật thân thiết với gia đình tôi. Cứ chuẩn bị bán con này thì lại nuôi con khác, vì vậy chẳng lúc nào nhà tôi lại không có chó cả. Con chó vừa là con vật nuôi để trông coi nhà cửa, vừa là con vật nuôi để đem lại chút thu nhập nho nhỏ cho gia đình. Cho đến bây giờ tôi không thể nhớ được nhà mình đã nuôi bao nhiêu con chó nhưng cho đến tận bây giờ có một điều tôi không hiểu tại sao ấy là khu đất nhà tôi chỉ thích hợp cho những con chó vàng. Cũng có mấy lần nhà tôi nuôi con chó đen hoặc trắng nhưng chẳng được bao lâu thì nó tự nhiên lăn ra chết hoặc biến mất đi đâu không bao giờ trở về. Có lẽ cũng vì thế mà tôi luôn luôn có cảm giác rất thân thiện khi gặp bất kể chú chó vàng nào dù quen hay không quen.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - Kỳ 3


Tiểu thuyết Tuổi Thơ

Tác giả: Bình Minh ( Bùi Văn Thạch)

Kỳ 3: Lạc


Đó là vào năm tôi lên 4 tuổi, cái tuổi mà với những đứa trẻ thời hiện đại bây giờ thì chúng đã biết rất nhiều thứ, và biết rất nhiều nơi rồi nhưng với thời gian khoảng những năm cuối của thập kỷ chín mươi – thời kỳ mà hình ảnh lũy tre làng vẫn còn in đậm trong tâm thức người Việt thì những đứa trẻ tuổi đó vẫn chủ yếu quanh quẩn trong xóm làng mình mà thôi.
Một buổi sáng mùa hè, khi tôi đang nghịch ở sau nhà thì bố tôi gọi tôi rồi bảo:
-          Con vào mặc quần áo rồi đi chơi với bố!
-          Đi đâu thế bố?
-          Đi ra nhà bác Lễ giúp bác ấy lợp mái nhà con à
Bác Lễ là bạn than của bố tôi, nhà bác ấy và nhà tôi cùng trong một xã nhưng bác ấy ở  làng ngoài còn nhà tôi ở làng trong cách nhau một cánh đồng khá rộng. Nếu như thời bây giờ thì bọn trẻ con bốn tuổi nó có thể đi ra đó chơi rồi về nhà là bình thường, nhưng với tôi thời đó chẳng được đi đâu ngoài làng mình nên được đi đến đó tôi cảm tưởng thật là xa. Nhanh như cắt tôi vào trong nhà thay bộ quần áo mới, lấy chiếc mũ cói mẹ tôi mới mua rồi  leo lên ngồi sau xe để bố tôi đèo đi. Chiếc xe đạp Thống Nhất thời đó cũng là một phương tiện rất có giá trị với người dân quê tôi. Nhà nào sang giàu hơn thì mua hẳn xe Phượng Hoàng mà thời đó ai ai cũng bảo xe đó nhập khẩu mãi từ bên nước Đức về. còn với những chiếc xe máy Simson, và sau đó vài năm là chiếc DD thì chỉ những người đi làm nước ngoài về mới có thể mua.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - Kỳ 2


                              
                    Tiểu thuyết Tuổi Thơ
                             Tác giả: Bình Minh (Bùi Văn Thạch)


                                                   Kỳ 2


         Mỗi chiều về, làng tôi lại êm ả, những cơn gió khẽ thì thào lay nhẹ những nhành lúa non xanh tạo nên những làn sóng xanh cứ trùng trùng xa dàn, xa dần đến tận cuối cánh đồng. Phía trên, những đàn cò gấp gáp, hối hả gọi nhau bay về rừng trú ẩn. Mà kể cũng lạ, những con vật nhỏ nhoi ấy cũng thật tuyệt vời, bay về rừng nhưng không bao giờ chúng bay riêng lẻ mà luôn luôn tíu tít theo đàn gọi nhau cũng xếp hình và cùng bay đi. Đàn thì hình chữ V khổng lồ trên bầu trời, có đần lại xếp thành hình chử M, có đàn lại dàn hang ngang, có đàn chim lại dàn hang dọc…. Thật khó tưởng tượng nổi diễn cảnh đó nếu bạn không phải là người của làng quê này nhưng với người dân quê nó vẫn bình thường diễn ra như không có gì đặc sắc để rồi đến khi đi xa quê hương họ mới cẩm thấy “Thèm”, thấy nhớ cái dư vị ngọt ngào, cái vị đắng chát một thời xa vắng. Thật khó có thể diễn tả được cái mùi hương lúa mới, mùi rơm rạ lẫn trong mùi mồ hôi công sức của 5 tháng trời lao động vất vả :”bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cái mùi nồng của đất, của những nhánh mạ mới nhú… Tất cả sẽ còn đọng lại mãi trong tâm khảm mỗi người dân.

Tiểu thuyết: Tuổi Thơ - Kỳ 1


Tiểu thuyết: TUỔI THƠ  

                Tác giả: Bình Minh (Bùi Văn Thạch)


           Kỳ 1 : Chuyện lạ quê tôi


Làng tôi là một làng đồng bằng ven biển, ngày ngày sóng vỗ rì rào, cánh đồng lúa trải dài xanh ngát mênh mông. Các cụ kể lại rằng, từ lúc xa xưa cách đây chừng mấy thế kỉ trước, Khu làng thân yêu này cũng chỉ là nền của biển cả mênh mông, dần dà do quá trình bồi tụ, lấn biển của cha ông mà đã hình thành những ngôi làng. Và cứ thế, dần dần the thời gian, làng tôi cũng được tạo dựng và kiến thiết theo thời gian. Những câu chuyện oai hùng, những dư âm địa chất vẫn còn đâu đây ở làng tôi không bao giờ nằm ngoài những sự tưởng tượng, quan tâm của bà con. Và cũng đã có rất nhiều người ngao ngán khoan giếng mà không dùng được vì dưới nền của nó rất mặn. Tôi còn nhớ rất rõ năm 1998 một làng ở gần làng tôi có đoàn người đi làm công việc nạo vét lòng sông ở gần cửa biển (Cửa Hà Lạn), thế rồi một điều kì diệu, bất ngờ đã diễn ra ấy là Một bộ xương cá Voi dài , rất dài nằm dọc theo lòng sông hiện ra. Nó dài hơn chục mét, chiều ngang tầm 5m. Dân làng khai quật lên rồi đem tặng viện Hải Dương Học. Điều ngạc nhiên là biển quê tôi không bao giờ có cá voi, không biết do biển không tốt hay cá voi không hợp với nguồn nước, thức ăn ở đây, thế mà hôm nay, lại suốt hiện một xác cá Voi khổng lồ gần như to nhất Việt Nam. Vậy là tại sao? Chẳng ai giải thích được, nhưng tôi biết rất nhiều người dân đã đem hương ra cắm bên bờ sông trước khi họ ra khơi đánh bắt với hy vọng Cá Ông che chở, gọi cá con về để họ đánh bắt được nhiều. Tôi mơ màng không tin, nhưng không tin sao được!