TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI
10. Nhớ Tiến Hải
Dạo này trời
mùa thu mát mẻ giấc ngủ cũng sâu, cứ nằm xuống một lát là y như rằng tôi đã ngủ
ngon lành cành đào! Ấy thế mà đêm qua chả hiểu sao nửa đêm lại xuất hiện giấc
mơ lạ, trong cơn mê ấy tôi thấy thằng bạn bị ngã xe máy, tiếng xe va chạm vào
kêu cái đoàng, thế là giật hết cả mình. Tỉnh ngủ!. Tỉnh ngủ rồi mà tim vẫn còn
đập! Bồi hồi nhớ lại giấc mơ, rồi giật mình cái thót! Trời! Người mà mình đang
mơ tới chính là Hoàng Tiến Hải – người bạn đã đi vào cõi vĩnh hằng cách đây
đúng ngày này, vừa chẵn ba năm. Thế là tỉnh hẳn ngủ, kí ức cứ thế dội về, miên
man suy nghĩ. Sau đó tôi bật dậy ngồi bên bàn phím và gõ, những con chữ cứ thế
hiện ra theo dòng kí ức tưởng như bất tận – Dòng kí ức về một cố nhân!
(Hoàng Tiến Hải ngồi ngoài cùng bên Trái trong dịp chúng tôi thăm Huế và giao lưu với các bạn ở ĐH Huế)

