MENU

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Tập truyện Tuổi đời - 11. Chị Thủy




TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI
                              (Bình Minh - BVT)

11. Chị Thủy

            Hôm rồi nhận được tin nhắn trên Gia-hu của thằng Robinhut Nghĩa bảo: Chủ nhật trước nó đưa bồ đi sắm đồ trên phố Cầu Giấy, vào một cửa hàng quần áo thời trang và đồ mỹ phẩm, thấy bà chủ quen quen, lục trí nhớ mãi mới nhận ra đó là chị Thủy. Hai chi em nhận ra nhau hàn huyên tâm sự hồi lâu. Chị nhắc đến mày mãi. Tao bảo: Để em về em nhắn tin vào Gia-hu cho thằng Thạch, em cho nó số điện thoại của chị, nó nhận được tức khắc sẽ điện về cho chị thôi. Số điện của chị Thủy đây nhé 09xxyyzzy.
            Thằng Nghĩa là bạn ở cùng phòng với tôi hồi đại học năm 2. Tôi học sư phạm, nó học Ngoại ngữ và thằng Cương thì đến các lò luyện để ôn tập kiến thức chuẩn bị thi vào đại học an ninh. Ba thằng tôi thuê trọ ở khu Đồng Xa, chủ nhà có 2 mẹ con, dùng không hết diện tích nên để nguyên 2 phòng trên tầng 2 cho thuê kiếm thêm thu nhập. Ba thằng tôi thuê một phòng rộng, chị Thủy thuê một phòng nhỏ hơn. Chị Thủy lớn hơn tôi 2 tuổi, chị sinh năm Quý Hợi – cái tuổi mà theo chị: “Tuổi chị lênh đênh lắm”. Mỗi lần nói về số phận mình chị thường đọc hai câu thơ dân gian ra làm thí dụ: trai Đinh – Nhâm – Quý thì tài; gái Đinh – Nhâm – Quý phải hai lần đò. Mà quả thực chẳng hiểu có đúng hay không nhưng tôi thấy số chị lênh đênh thật. Học xong ngành kế toán daonh nghiệp hệ trung cấp, chị đi xin việc mãi chẳng đâu nhận, cực chẳng đã chị phải xin làm nhân viên bán hàng ở một cửa hàng bán quần áo thời trang với mức lương gọi là đủ sống một cách tằn tiện qua ngày.
            Chị Thủy có khuân mặt phúc hậu, ưa nhìn, lúc nào cũng cười như hoa nở. Nhưng chiều cao của chị thì lại vô cùng khiêm tốn, cộng thêm hình thù của một cơ thể nhung nhúc thịt thành ra nhìn chị cứ tròn vo. Lần đầu tiên nhìn thấy chị thằng Nghĩa không nhịn được cười, rồi nó vừa cười vừa thì thào vào tai tôi: Cái bà này nhìn buồn cười vãi! Chị thấy nó cười thì nhìn chằm chằm vào nó và bảo: Cười gì mà cười! Vô duyên!. Nói rồi chị quay ngoắt vào phòng, vừa đi vừa đánh mông tanh tách!
            Chị Thủy tốt tính lắm, nhưng khổ một nỗi cái cơ thể của chị cứ ngày một phì to ra càng làm cho chị trở nên thô kệch và lố bịch hơn. Có lẽ cũng vì thế mà chị rất ít bạn bè, suốt thời gian tôi ở cùng khu trọ, chưa bao giờ tôi thấy chị có bạn bè đến chơi. Chỉ thấy chị thui thủi một mình sáng ra bến xe buýt đi làm, chiều về lại một mình vào phòng, nấu cơm tắm giặt xong là đi ngủ. Ấy thế nhưng chả khi nào thấy chị buồn rầu sầu khổ mới lạ. Có lần tôi hỏi chị:  Em thấy chị cứ hát hò suốt ngày thế, chả khi nào thấy chị buồn nhỉ?
            Chị cười hé hé, giọng rất thanh và cao bảo: Buồn thì ai chẳng có nỗi buồn hả em. Nhưng buồn vì cái gì? Vì sao lại phải buồn? Quan trọng hơn hết là biết buồn đấy nhưng vẫn cứ phải vui tươi mà sống. Đời mà em! Âu cũng là cái Vại! Hé hé!

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Truyện tuổi đời - 10. Nhớ Tiến Hải!


TẬP TRUYỆN TUỔI ĐỜI

 
10. Nhớ Tiến Hải
        Dạo này trời mùa thu mát mẻ giấc ngủ cũng sâu, cứ nằm xuống một lát là y như rằng tôi đã ngủ ngon lành cành đào! Ấy thế mà đêm qua chả hiểu sao nửa đêm lại xuất hiện giấc mơ lạ, trong cơn mê ấy tôi thấy thằng bạn bị ngã xe máy, tiếng xe va chạm vào kêu cái đoàng, thế là giật hết cả mình. Tỉnh ngủ!. Tỉnh ngủ rồi mà tim vẫn còn đập! Bồi hồi nhớ lại giấc mơ, rồi giật mình cái thót! Trời! Người mà mình đang mơ tới chính là Hoàng Tiến Hải – người bạn đã đi vào cõi vĩnh hằng cách đây đúng ngày này, vừa chẵn ba năm. Thế là tỉnh hẳn ngủ, kí ức cứ thế dội về, miên man suy nghĩ. Sau đó tôi bật dậy ngồi bên bàn phím và gõ, những con chữ cứ thế hiện ra theo dòng kí ức tưởng như bất tận – Dòng kí ức về một cố nhân!
(Hoàng Tiến Hải ngồi ngoài cùng bên Trái trong dịp chúng tôi thăm Huế và giao lưu với các bạn ở ĐH Huế)

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Chính phủ Hoa Kỳ đóng cửa - Đôi điều phân giải!



             Theo văn bản từ Văn phòng Quản lý và Ngân sách Hoa Kỳ - OMB: Office of Management and Budget – Chính phủ Mỹ sẽ đóng cửa hoạt động kể từ ngày 01/10/2013. Tuy nhiên thông báo cũng nêu rõ những công chức liên bang đóng vai trò thiết yếu vẫn sẽ tiếp tục làm việc. Đại bộ phận công chức còn lại sẽ nghỉ phép và có 4 tiếng kể từ thời điểm ngày làm việc 1/10 bắt đầu để rời khỏi văn phòng của họ.  Có lẽ họ sẽ đóng cửa ít nhất là đến sau ngày 17/10/2013 là thời điểm mà nước Mỹ đáo hạn trả nợ 16,3 tỷ Đô-la trong tổng số nợ quốc gia. Và sự việc này sẽ có vô số thằng nước nhỏ trên thế giới phải ngộp thở trong đó có Đại Vệ của chúng ta.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

BÀI CA NGỰC LÉP - Bình Minh (BVT)



BÀI CA NGỰC LÉP
Bình Minh (BVT)

Xứ ta người thấp kẻ cao
Người thì ngực nổi như bao bánh mì
Lại có bộ ngực li ti
To thì không phải, nhỏ thì chẳng nên
Đa phần là đám dân đen
Thiếu ăn ngực lép, làm nên Lạc Hồng

“Ngày xưa ngực lép phồng lên
Diệt tan lũ giặc, tim trên mặt trời” (*)
Trải qua sóng gió đổi dời
Những bộ ngực lép truyền đời về sau

Từ đâu sóng gió thổi về
Xứ nam một bận bốn bề liêu xiêu
Năm xưa có bộ ra điều
Cấm bộ ngực lép làm liều lái xe
Dân tình kêu thét ê hề
Bộ ta xin rút trở về nghĩ thêm

Gần đây liên bộ Tế-Thông
Lại quay trở lại cái vòng thuở xưa
Đưa ra quy định bựa này:
Ngực to tiểu chuẩn phải ngoài bảy hai
Ai mà không đạt chuẩn trên
Thì bắt lỗi hết, về quê cưỡi bò

Cứ như cái bộ quy này
Nay mai lại có ban ngành Ngực Tra
Chẳng may em có ra đường
Bác lại sờ cái đừng la ó gì
Cầu vai, biển hiệu đã ghi
Ban kiểm tra ngực, to thì cho qua!

Hóa ra đất nước mạnh hùng
Cứ phải bộ ngực to đùng mới xong
Hóa ra các vụ tai-thông
Bởi vòng ngực lép, ngực phồng gây nên
Sinh ra quy định thật hên
Làm nghề bơm ngực nằm trên đống tiền!

                        Taoyuan 26/08/2013

Chú giải:
(*) Hai câu thơ này lấy từ ý thơ của Tố Hữu trong bài thơ: “Huế tháng Tám”
" Ngực lép bốn nghìn năm
Trưa nay cơn gió mạnh
Thổi phồng lên diệt giặc..
Tim bỗng hóa mặt trời”

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Thương tiếc đức cha Giuse Hoàng Văn Tiệm!



                                            


       Mình gặp bố đúng 2 lần trong đời, mỗi một lần không đầy 30 phút. Ấy cũng là do cơ duyên và cũng là do công việc. Mình giúp một anh bạn làm luận án tiến sĩ về ngành tôn giáo nên có nhu cầu về Bùi Chu tìm hiểu về lịch sử phát triển đạo ở đó ra sao, đức tin luân lý như thế nào? Mình thì vốn chả ưa mấy cái bố của viện tôn giáo hay các bố ở ban tôn giáo chính phủ chỉ là phường nghiên cứu tôn giáo theo kiểu định hướng chính trị, nghiên cứu để mà thông trị, định hướng giáo phái, giáo dân theo ý của quan trên, thậm chí khi hữu sự còn tìm cái sai, cái lỗi để mà moi móc, mòi mọc người ta. Nhưng với ông anh này thì mình thấy thực tâm nên mới giúp đỡ đi cùng trong hai chuyến liên hệ. Hai lần gặp bố Tiệm, bố tiếp đón, bố nói chuyện hỏi han hòa nhã, và nhất là cái cách diễn đạt tư duy thần học một cách minh triết, tư duy và cái nhìn về văn hóa một cách khoa học. Bố còn nhắc mình: Thạch học văn hóa, nếu mai này có điều kiện làm luận án tiến sĩ thì nên tìm hiểu và làm đề tài về “Những nét đặc sắc khu biệt trong Văn hóa của giáo dân Công giáo Việt Nam”. Trước khi từ giã bố  ra về bố còn dặn mình nếu khi nào nghiên cứu về đề tài đó mà bí quá thì về gặp bố! Đó cũng là động lực cơ bản để mình viết xong trọn bộ 5 chương của đề tài: “TÌM HIỂU ĐÔI ĐIỀU VỀĐẠO CÔNG GIÁO VIỆT NAM”, đấy là đề  tài mình  tự viết ra chẳng phải là luận án tiếc sĩ, hay liệt sĩ gì nên mình cũng chẳng dám tìm đến bố để mà nghe  tư vấn. Nhưng rồi …. Giả sử nếu có ngày mà mình làm luận án về điều đó thật thì cũng chẳng bao giờ còn cơ hội gặp bố nữa rồi! Bố đã về an lành bên chúa (17/08/2013)! Ngàn thu thương tiếc đức cha Giuse Hoàng Văn Tiệm – Người cha đáng kính của giáo dân Bùi Chu! Thế là từ nay Bùi Chu vắng bố! Bố ơi!


                                       
Bùi Chu một sớm lập thu

Hiu hiu gió thổi, sắt se bầu  trời
Rưng rưng đau đớn đôi môi
Buồn phơ phất phảng, bồi hồi tiếc thương!

Cõi đời tạm bợ hữu sinh
Sống trăm năm tuổi, nước trời ngàn thu
Sinh là tu, tử là hoàn
Vâng theo Thánh ý lo toan giáo đoàn

Chuông thu khắc khoải âm sầu
Cha về chầu Chúa đời đời bình an,
Thiên đàng hạnh phúc chứa chan
Mai này tụ họp, vạn ngàn chiên dân!

                                                     Trung Hoa dân quốc 18/08/2013

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Máu người như tiết canh vịt!


          Buổi chiều ngày 4.8, Nguyễn Văn Tin, 35 tuổi ở Núi Thành, Quảng Nam đang bốc vác thuê thì nhận được điện thoại báo tin vợ anh phải vào viện cấp cứu. Người đàn ông này tức tốc chạy đến bệnh viện, vừa lúc nữ hộ sinh bế đứa bé ra và bảo người cha khốn khổ “mang về lo hậu sự”. Đứa bé được quấn trong một chiếc khăn mua vội, được đựng trong một vỏ thùng mì tôm xin được của ai đó. Và sau khi “làm ma”, người cha “tắm hậu sự” cho con thì phát hiện đứa bé đã tím tái đang hua tay lên trời.
     “Con khóc một tiếng khiến lòng tôi đau nhói. Nếu gia đình tôi không cẩn thận, không mang cháu ra tắm rửa thì chính tôi là kẻ đã mang con mình đi chôn sống”- người đàn ông chất phác nghẹn ngào.
      Kinh khủng. Sốc. Phẫn nộ. Hoang mang. Vô nhân tính. Khốn nạn. Thất đức. Đây là những từ ngữ mà dư luận xã hội đã dùng để mô tả sự phẫn nộ của họ. Cũng chính là những từ ngữ mà sau đó chỉ một ngày, họ bày tỏ thái độ khi xảy ra vụ “2 mẹ con sản phụ chết vì bị bỏ mặc” ở Cần Thơ, và nghiêm trọng nhất là vụ “Nhân bản hàng ngàn kết quả xét nghiệm” tại BV đa khoa Hoài Đức được báo chí phát hiện.