MENU

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Nỗi lòng con



Gió cuồn cuộn, giật, bay, thổi, xoáy
Mưa ầm ầm xối xả dội trút không ngơi
Đau quặn thắt nỗi lòng quê tôi hỡi
Bão tràn về trong phút chốc tàn hoang

Khung trời xa một ngọn gió vô tình
Đem mặn chát thổi vào nơi khóe mắt
Bỗng nhói đau một nỗi niềm khôn tả
Gửi về đâu trong nỗi nhớ niềm thương

Vẫn còn đó tấm lưng còng của mẹ
Thêm một lần còng cõng cả đời bão giông
Vai gầy guộc với áo sờn năm tháng
Thêm một lần cha gánh nặng gió mưa

Những dòng tin cứ chạy tiếp chẳng dừng
Bao người chết, bao nhiêu nhà đổ sập
Gió vẫn thổi nơi con ngồi ngóng đợi
Nơi trời quê Sóng – Điện vẫn mịt mùng

Đau quặn thắt lòng con quê hương hỡi!

         Taipei, 29/10/2012 - Cơn bão Sơn Tinh khủng khiếp!

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Thơ Đá cuội - Đá cuội

Nhặt viên đá cuôi
Ném vào vách núi
Cuội vỡ tan tành
Cạch!

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Thơ Đá cuội - Sô-lô (Solo)

Trầm hùng, cao vút
Nhịp phách rộn ràng
Lặng im, réo rắt
Sô-lô!

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Tìm hiểu đôi điều cơ bản về phật giáo

 
Khái quát về lịch sử ra đời và phát triển của phật giáo

       Phật giáo xuất hiện ở miền Bắc Ấn Độ cổ đại (nay thuộc Nêpan) vào cuối thế kỷ VI trước Công nguyên. Khi ấy trong xã hội tình trạng phân chia đẳng cấp rất khắc nghiệt. Sự ra đời của Phật giáo thể hiện tinh thần phản kháng của những người nghèo, chống lại thuyết bốn đẳng cấp của đạo Bà la môn, tìm con đường giải thoát con người khỏi nỗi khổ triền miên trong xã hội nô lệ Ấn Độ.Theo đạo Bà la môn, mỗi người thuộc một đẳng cấp nhất định: Bà la môn, quý tộc, bình dân gồm người buôn bán, thợ thủ công, nông dân và nô lệ… tức là có bốn đẳng cấp là Tăng lữ – đẳng cấp cao quý nhất là Bà la môn sinh ra từ miệng của đấng Tối cao là thần Sáng Tạo Brahmâ và thấp hèn nhất là tiện dân-nô lệ. Người đẳng cấp nào sẽ mãi mãi thuộc đẳng cấp ấy. Không thể thay đổi. Đạo Bà la môn chủ trương đại sát sinh và hiến tế nên gia súc bị giết chết rất nhiều để hiến tế, thậm chí tế cả người. Đối với phụ nữ, chồng chết phải hỏa thiêu và vợ cũng bị hỏa thiêu theo…- Người sáng lập Phật giáo là Thích Ca Mâu Ni (nghĩa là ông thánh hay nhà hiền triết của tộc người Thích Ca). Đây là tên gọi khi thành đạo. Tên thật của Thích Ca Mâu Ni là Siddhartha (Tất đạt đa) nghĩa là “người thực hiện được mục đích”, họ là Gautama (Cù Đàm), vốn là con đầu vua Tịnh Phạn. Thích Ca Mâu Ni sinh ngày 8 tháng 4 năm 563 trước công nguyên, và mất năm 483 trước công nguyên. Năm 29 tuổi, ông quyết định từ bỏ cuộc đời vương giả của một thái tử để đi tu, tìm đường diệt khổ cho chúng sinh. Sau 6 năm, ông đã “ngộ đạo” và trở thành Thích Ca Mâu Ni (35 tuổi). Khi ấy ông lấy hiệu là Buddha có nghĩa là “người giác ngộ” (Trung quốc dịch là Phật). Người ta gọi ông là Sakya-muni (Trung quốc dịch là Thích Ca Mâu Ni - nhà hiền triết xứ Sakya).
   

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Thơ Đá cuội - Bình minh

Đêm chầm chậm bước
Ánh sáng khẽ khàng
Mặt trời thức giấc
Bình minh!

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Thơ Đá cuội - Sét

Nước tuôn xối xả
Chớp rạch ngang trời
Tiếng trời thét lớn
Đoàng!