MENU

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết: Tuổi Thơ - Kỳ 4



Tiểu thuyết: Tuổi Thơ
Tác giả: Bình minh (Bùi Văn Thạch)

Kỳ 4: Con Míc

          Giống như rất nhiều nhà khác ở thôn quê Việt Nam, Chó luôn là con vật thân thiết với gia đình tôi. Cứ chuẩn bị bán con này thì lại nuôi con khác, vì vậy chẳng lúc nào nhà tôi lại không có chó cả. Con chó vừa là con vật nuôi để trông coi nhà cửa, vừa là con vật nuôi để đem lại chút thu nhập nho nhỏ cho gia đình. Cho đến bây giờ tôi không thể nhớ được nhà mình đã nuôi bao nhiêu con chó nhưng cho đến tận bây giờ có một điều tôi không hiểu tại sao ấy là khu đất nhà tôi chỉ thích hợp cho những con chó vàng. Cũng có mấy lần nhà tôi nuôi con chó đen hoặc trắng nhưng chẳng được bao lâu thì nó tự nhiên lăn ra chết hoặc biến mất đi đâu không bao giờ trở về. Có lẽ cũng vì thế mà tôi luôn luôn có cảm giác rất thân thiện khi gặp bất kể chú chó vàng nào dù quen hay không quen.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - Kỳ 3


Tiểu thuyết Tuổi Thơ

Tác giả: Bình Minh ( Bùi Văn Thạch)

Kỳ 3: Lạc


Đó là vào năm tôi lên 4 tuổi, cái tuổi mà với những đứa trẻ thời hiện đại bây giờ thì chúng đã biết rất nhiều thứ, và biết rất nhiều nơi rồi nhưng với thời gian khoảng những năm cuối của thập kỷ chín mươi – thời kỳ mà hình ảnh lũy tre làng vẫn còn in đậm trong tâm thức người Việt thì những đứa trẻ tuổi đó vẫn chủ yếu quanh quẩn trong xóm làng mình mà thôi.
Một buổi sáng mùa hè, khi tôi đang nghịch ở sau nhà thì bố tôi gọi tôi rồi bảo:
-          Con vào mặc quần áo rồi đi chơi với bố!
-          Đi đâu thế bố?
-          Đi ra nhà bác Lễ giúp bác ấy lợp mái nhà con à
Bác Lễ là bạn than của bố tôi, nhà bác ấy và nhà tôi cùng trong một xã nhưng bác ấy ở  làng ngoài còn nhà tôi ở làng trong cách nhau một cánh đồng khá rộng. Nếu như thời bây giờ thì bọn trẻ con bốn tuổi nó có thể đi ra đó chơi rồi về nhà là bình thường, nhưng với tôi thời đó chẳng được đi đâu ngoài làng mình nên được đi đến đó tôi cảm tưởng thật là xa. Nhanh như cắt tôi vào trong nhà thay bộ quần áo mới, lấy chiếc mũ cói mẹ tôi mới mua rồi  leo lên ngồi sau xe để bố tôi đèo đi. Chiếc xe đạp Thống Nhất thời đó cũng là một phương tiện rất có giá trị với người dân quê tôi. Nhà nào sang giàu hơn thì mua hẳn xe Phượng Hoàng mà thời đó ai ai cũng bảo xe đó nhập khẩu mãi từ bên nước Đức về. còn với những chiếc xe máy Simson, và sau đó vài năm là chiếc DD thì chỉ những người đi làm nước ngoài về mới có thể mua.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Tiểu thuyết Tuổi Thơ - Kỳ 2


                              
                    Tiểu thuyết Tuổi Thơ
                             Tác giả: Bình Minh (Bùi Văn Thạch)


                                                   Kỳ 2


         Mỗi chiều về, làng tôi lại êm ả, những cơn gió khẽ thì thào lay nhẹ những nhành lúa non xanh tạo nên những làn sóng xanh cứ trùng trùng xa dàn, xa dần đến tận cuối cánh đồng. Phía trên, những đàn cò gấp gáp, hối hả gọi nhau bay về rừng trú ẩn. Mà kể cũng lạ, những con vật nhỏ nhoi ấy cũng thật tuyệt vời, bay về rừng nhưng không bao giờ chúng bay riêng lẻ mà luôn luôn tíu tít theo đàn gọi nhau cũng xếp hình và cùng bay đi. Đàn thì hình chữ V khổng lồ trên bầu trời, có đần lại xếp thành hình chử M, có đàn lại dàn hang ngang, có đàn chim lại dàn hang dọc…. Thật khó tưởng tượng nổi diễn cảnh đó nếu bạn không phải là người của làng quê này nhưng với người dân quê nó vẫn bình thường diễn ra như không có gì đặc sắc để rồi đến khi đi xa quê hương họ mới cẩm thấy “Thèm”, thấy nhớ cái dư vị ngọt ngào, cái vị đắng chát một thời xa vắng. Thật khó có thể diễn tả được cái mùi hương lúa mới, mùi rơm rạ lẫn trong mùi mồ hôi công sức của 5 tháng trời lao động vất vả :”bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cái mùi nồng của đất, của những nhánh mạ mới nhú… Tất cả sẽ còn đọng lại mãi trong tâm khảm mỗi người dân.

Tiểu thuyết: Tuổi Thơ - Kỳ 1


Tiểu thuyết: TUỔI THƠ  

                Tác giả: Bình Minh (Bùi Văn Thạch)


           Kỳ 1 : Chuyện lạ quê tôi


Làng tôi là một làng đồng bằng ven biển, ngày ngày sóng vỗ rì rào, cánh đồng lúa trải dài xanh ngát mênh mông. Các cụ kể lại rằng, từ lúc xa xưa cách đây chừng mấy thế kỉ trước, Khu làng thân yêu này cũng chỉ là nền của biển cả mênh mông, dần dà do quá trình bồi tụ, lấn biển của cha ông mà đã hình thành những ngôi làng. Và cứ thế, dần dần the thời gian, làng tôi cũng được tạo dựng và kiến thiết theo thời gian. Những câu chuyện oai hùng, những dư âm địa chất vẫn còn đâu đây ở làng tôi không bao giờ nằm ngoài những sự tưởng tượng, quan tâm của bà con. Và cũng đã có rất nhiều người ngao ngán khoan giếng mà không dùng được vì dưới nền của nó rất mặn. Tôi còn nhớ rất rõ năm 1998 một làng ở gần làng tôi có đoàn người đi làm công việc nạo vét lòng sông ở gần cửa biển (Cửa Hà Lạn), thế rồi một điều kì diệu, bất ngờ đã diễn ra ấy là Một bộ xương cá Voi dài , rất dài nằm dọc theo lòng sông hiện ra. Nó dài hơn chục mét, chiều ngang tầm 5m. Dân làng khai quật lên rồi đem tặng viện Hải Dương Học. Điều ngạc nhiên là biển quê tôi không bao giờ có cá voi, không biết do biển không tốt hay cá voi không hợp với nguồn nước, thức ăn ở đây, thế mà hôm nay, lại suốt hiện một xác cá Voi khổng lồ gần như to nhất Việt Nam. Vậy là tại sao? Chẳng ai giải thích được, nhưng tôi biết rất nhiều người dân đã đem hương ra cắm bên bờ sông trước khi họ ra khơi đánh bắt với hy vọng Cá Ông che chở, gọi cá con về để họ đánh bắt được nhiều. Tôi mơ màng không tin, nhưng không tin sao được!

BUỒN VÌ MỘT NỖI KHÔNG CẦN LÝ DO

BUỒN VÌ MỘT NỖI KHÔNG CẦN LÝ DO
                                  Bình minh (Bùi Văn Thạch)

       Trời cao cao, gió cao cao
con diều theo gió bay vào không trung
      bâng khuâng em đứng trông người
bên thềm cửa sổ bên đời mộng mơ

    Hôm qua gió cũng bay về
đem theo hơi ấm tràn trề tình yêu
     Hôm nay gió lại lliêu xiêu
Mang theo nỗi nhớ nỗi buồn điêu linh

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Chú ngựa Xích Thố - Một điểm Philogic trong Tam Quốc

Có một điểm rất phi logic trong câu chuyện về chú ngựa Xích Thố lừng danh này mà những người đọc tinh ý có thể phát hiện ra. Khi Quan Vũ nhận được ngựa Xích Thố từ chỗ Tào Tháo thì Xích Thố đã là một con ngựa trưởng thành. Đó cũng là lúc Quan Vũ ở độ tuổi thanh niên. Sau này, khi Quan Vũ bại trận ở Mạch Thành và bị quân Đông Ngô giết, Quan Vũ vẫn cưỡi con ngựa Xích Thố. Khi đó, Quan Vũ tuổi đã ngoài 50. Đây rõ ràng là một sai lầm chết người của La Quán Trung.