MENU

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Giáo hoàng Francis I - Vị Giáo hoàng khiêm cung của dân nghèo

Đá cuội (BVT): Thời gian qua rất nhiều bạn bè có dịp gặp gỡ hoặc điện thoại hàn huyên trò truyện đều thắc mắc với tôi một câu: Tại sao đang tự nhiên Giáo hoàng Benedict XVI (hay gọi là Biển Đức 16) lại từ nhiệm? Chắc chắn phải có bê bối gì thì ông ấy mới từ nhiệm như thế chứ? Tôi chỉ cười! Đơn giản bởi theo những gì mà chính tôi được biết và được nghe từ nhiều nguồn thì việc đức giáo hoàng Biển Đức 16 từ nhiệm đơn giản là vì lí do sức khỏe, ngoài ra không có bất kể lí do nào khác. Xin các vị hãy đừng áp đặt cái lối suy nghĩ khi nhìn vào nền chính trị Việt Nam luôn tìm mọi mánh khóe để được có chức và thăng chức. Việc ai đó phải từ bỏ chức vụ béo bở không đơn giản bởi họ thấy rằng họ cần ra đi để người khác tốt hơn lên thay giúp ích cho dân cho nước mà là vì họ bị cấp trên, bị tổ chức buộc phải ra đi vì một bê bối nào đó.Với những người là con thiên chúa nói riêng và những con người thực sự dân chủ nói chung luôn luôn biết vì mình và vì mọi người. Giữa lúc con thuyền giáo hội chòng chềnh trên muôn ngàn sóng gió của thời đại thì luôn luôn cần một vị Giáo hoàng tỉnh táo, khỏe mạnh để có thể vượt mọi ghềnh thác đến với muôn nơi trong bất kể hoàn cảnh nào và bất kể lúc nào. Và vì thế việc ngài ra đi có lợi cho toàn thể giáo hội hơn là ngài cố gắng tại vị. 
Và Mật hội hồng y tại Vatican đã chọn được vị giáo hoàng thay thế cho đức giáo hoàng Biển Đức 16, người có tên là Jorge Mario Bergoglio - người con của chúa đến từ xứ sở Argentina. Sau đây tôi xin được gửi tới quý vị một số điều thú vị về đức tân giáo hoàng này:
Đức Giáo Hoàng Khiêm Cung Của Dân Nghèo (Nguồn: Nguyễn-Xuân Nghĩa)

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Tin tặc là ai?

     Nguyễn Trọng Tạo: Nhận được đường Link do họa sĩ Ba Tỉnh gửi, mới biết Blog Ba Sàm không những bị tin tặc cướp mất mà còn đăng lên đó bài xuyên tạc sự thật quá trắng trợn về BTV Blog này. Đấy là biểu hiện sự thiếu lành mạnh  trên thế giới mạng đến nỗi có cảm giác bất an, thậm chí thấy nhỡn tiền một không khí khủng bố bao trùm. Mời bạn kiểm chứng ở đây: http://anhbasamvn.wordpress.com/ . Bài viết xuyên tạc Blog Ba Sàm còn đăng trên cả Blog Việt Sử Ký đã bị tin tặc cướp mấy ngày qua: http://vietsuky.wordpress.com/. Lối hành xử này chẳng khác gì hành động của những kẻ tự quyền nổ súng “bắn vào người chống người thi hành công vụ” khi chưa có luật định cho phép.
Một trang mạng bình luận rằng, “cũng không loại trừ đây là màn mở đầu của đợt trấn áp mới nhằm tạo tình hình rối ren trước Hội nghị TW 7 và Kỳ họp QH vào tháng 5 phục vụ việc đấu đá phe nhóm còn chưa ngã ngũ từ Hội nghị TW 6 năm ngoái” (http://www…). Nhưng cũng có thể do Blog Ba Sàm gần đây đăng nhiều ý kiến khác chiều, hưởng ứng góp ý cho việc sửa đổi Hiến pháp do QH kêu gọi. Nếu vậy thì chẳng hóa ra tin tặc là lực lượng đứng về phía chống lại Nhân Dân VN? Thật khôi hài hết sức.
       Sự kiện này xảy ra trong khi thế giới đang mở rộng “tự do thông tin” và “tự do Internet” thì đấy là một đòn hiểm đánh vào bộ mặt của cả một quốc gia đang cố xóa đi những vết xám nặng nề như là “kẻ thù của Internet”. Và kẻ thù của Internet đã hiện nguyên hình có tên là Tin tặc.
       Nhưng tin tặc là ai? 

      Nguồn: Blog Nguyễn Trọng Tạo

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ – KỲ 9



                           TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ – KỲ 9
                                                                                  Bình Minh (BVT)

                                                            SỐ ĐỎ

            Tôi biết và tôi hiểu những hy sinh và cố gắng vô cùng của bố mẹ tôi để có thể cho tôi đi học tiếp. Cũng chính vì thế mà tôi có thêm động lực và quyết tâm học hành thật tốt, thật tốt để không phụ lòng mong mỏi công sức mà họ đã dành cho tôi. Tôi thi đỗ cấp ba trung học phổ thông với số điểm khá cao tiếp tục được xếp vào lớp chọn của trường.
            Lên cấp ba tôi phải học ngày hai buổi mặt khác em gái tôi cũng lớn hơn có thể chăn trâu được nên tôi ít khi dắt trâu ra đồng mà đượ ưu tiên cho việc học nhiều hơn. Thấm thoát cũng đã hết nửa đầu học kì một của năm lớp mười, trường mới, bạn mới cũng đã quen thân hơn. Nhà trường bắt đầu thi tuyển chọn học ra những sinh giỏi cho các bộ môn để tập trng ôn thi cấp tỉnh. Vốn có khả năng trội hơn về các môn xã hội nên tôi đã được vài ba thầy cô giáo các môn xã hội gọi mời. Nhưng tiêu chuẩn nhà trường là một học sinh chỉ được phép chọn một môn học để ôn. Tôi đã quyết định chọn thamgia đội tuyển ôn tập môn lịch sử.        

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 8 – SỐ PHẬN



                                                TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 8 – SỐ PHẬN
                                                                        Bình Minh (BVT)

                                                            SỐ PHẬN

           
            Từ khi kiên quyết từ bỏ cái thời kì kiếm tiền sơ khai thuở trẻ thơ đầy vui buồn xuôi nghịch tôi bắt đầu chuyên tâm vào đèn sách. Có lẽ cái giấy khen tiên tiến cũng như việc tôi vào được lớp chọn mà động lực học của tôi cao hơn hẳn. Cả năm lớp 8 tôi tiến bộ rõ rệt, rồi sang lớp 9 thì có quá nhiều sự đổi thay. Lần đầu tiên tôi được chọn tham gia đội tuyển học sinh giỏi của trường để thi cấp huyện. Sự đổi thay ấy là động lực và cũng còn có thêm cả phần may mắn đến với tôi bởi đội tuyển tôi tham gia có ưu thế hơn hẳn các đội tuyển khác về giáo viên hướng dẫn. Sự ưu thế nằm ở chỗ giáo viên hướng dẫn chúng tôi ôn tập là người có trình độ chuyên môn và có kinh nghiệm nhất trong toàn huyện. Cũng chính cô là người có được đề cương ôn tập ngắn nhất và trọng tâm nhất để tập trung cho chúng tôi ôn luyện chuyên sâu tránh lan man dài dòng. Kết quả sau kì thi đó môn địa lý mà tôi thi gồm có 3 học sinh đạt giải nhất toàn huyện. Chúng tôi được trung tâm giáo dục thường xuyên huyện gửi giấy báo mời vào trường năng khiếu của huyện để nhập học và ôn thi cấp tỉnh. Sau khi chuyển vào trường mới học được ba buổi thì tôi quyết định không thể tập trung vào một môn học duy nhất mà phải quay về trường cũ học tập nhằm mục đích học đều các môn để đạt kết quả cao và chuẩn bị cho kì thi cấp ba sắp tới.

TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 7 - ỐC BƯƠU



                                                TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ KỲ 7
                                                                        Bình Minh (BVT)


                                                            ỐC BƯƠU

            Lũ trẻ ở cái xóm nghèo ven biển quê tôi sinh ra và lớn lên với đủ mọi vật lộn với thời cuộc. Thế hệ chúng tôi sinh ra vào đúng giai đoạn xã hội vận động chuyển sang đổi mới sau hàng loạt những khủng hoảng trầm trọng cả về kinh tế, chính trị, xã hội. Trong kí ức thơ bé của tôi – một đứa trẻ trong một gia đình nghèo nhất cái làng quê nghèo ngày ấy vẫn còn in đậm những bữa ăn sáng vào những ngày mùa, cái bát cơm – gọi là cơm cho đúng với hương vị của cuộc sống chứ thực ra đó là một loại cám mịn mà những người say xát gạo thường bán. Khi người ta đổ thóc vào để xát thì gạo sẽ tuôn ra một cửa còn cám sẽ ra một cửa. Những mủi cám rất mịn sẽ theo tốc độ gió bay vào một cửa mà phía ngoài người ta đã buộc sẵn một cái bao vải rất to. Cứ say xát khoảng nửa tháng thì họ mới tháo bao ra rồi lấy số bột đó bán cho những ai cần mua. Có người mua về cho lợn ăn, còn riêng nhà tôi những ngày cuối cùng trước khi có đợt cơm mới thì chẳng còn được đáng là bao nhiêu gạo, dung để nấu ăn bữa chính còn chẳng đủ nói gì đến nấu ăn bữa sáng. Mà bữa sáng chỉ có những ngày mùa màng vất vả mới được ăn chứ ngày thường thì nhịn. Nhưng ngày ấy mẹ tôi mua loại cám mịn ấy về rồi nấu lên cho cả nhà lót dạ để có sức mà làm việc. Dư vị của nó thật không thể nào tôi quên dù rằng khi đó tôi cũng chỉ lên bốn năm tuổi. Quá khứ tuổi thơ tôi đọng lại không nhiều nhưng cái mùi và cái vị của món cám ấy thì không hiểu sao chẳng thể nào phai nhạt trong tôi. Nó có mùi thơm của gạo của cám, có cả vị chát lại có chút gì đó ngọt ngọt. Mẹ tôi thường nấu từ sớm, múc ra bát cho mỗi người một bát rồi đến bữa mọi người ngồi vào ăn, lúc ăn thì số cháo loảng ấy cũng đã nở ra và đông lại như một khối bánh với lấm tấm những màu trăng trắng của bột gạo điểm thêm những hạt li ti vàng vàng của bụi cám ăn vừa mềm mềm lại có cái gì đó lạo xạo trong miệng. Có những buổi cả nhà tôi đi gặt chỉ còn mình tôi ở nhà trông nhà, trông em rồi lúi húi cuàng lấy một nắm bột cám ấy cho vào nấu để ăn cho đỡ thèm. Với cái ý nghĩ trẻ thơ là có bột có nước thì đổ nhiều nước chút để nấu lên sẽ được nhiều hơn. Cái xoong 3 bơ mà tôi đổ tới một nửa xoong là nước mà chỉ có một nắm bột. Khi nấu lên nước đã sôi mà chẳng thấy sản phẩm nào như mẹ tôi đã làm cho cả nhà mọi sáng…. Có lẽ ở cái độ tuổi năm tuôi còn quá nhỏ để nhớ được nhiều điều nên những kỉ niệm quá khứ đó trong tôi cứ chập chờn ẩn hiện không  rõ ràng chi tiết nhưng cho mãi đến khi tôi bước vào cấp ba được học đến tác phẩm của Kim Lân thời nạn đói năm bốn năm khi bà cụ Tứ nấu món cám mừng con dâu mới mà bà gọi là Chè thì những hồi ức trong tôi bỗng trào về một cách rất đầy đủ và chân thực. Một sự đồng cảm chăng? Hay đó là niềm xúc động bất chợt? Hay đó là bản sao của một góc quá khứ mà mình đã trải qua? …

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

CHUYÊN ĐỀ TÌM HIỂU MỘT SỐ ĐIỀU VỀ ĐẠO CÔNG GIÁO Ở VIỆT NAM - PHẦN IV

CHUYÊN ĐỀ TÌM HIỂU MỘT SỐ ĐIỀU
VỀ ĐẠO CÔNG GIÁO Ở VIỆT NAM
                                        Tác giả: BÌNH MINH (Bùi Văn Thạch)
CHƯƠNGIV
Những giá trị văn hóa đẹp trong cuộc sống của người Công giáo Việt Nam
            Tôi viết tiêu đề như thế không phải là phủ nhận những giá trị văn hóa truyền thống rất đẹp của mọi người dân Việt Nam kể cả lương dân lẫn giáo dân mà nhằm một mục đích suy niệm, tìm tòi ra những nét đẹp riêng mang BẢN SẮC KI-TÔ mà người công giáo Việt Nam đã tiếp nhận và hòa hợp nên một trong họ. Sự hòa hợp của cái bản sắc dân tộc và bản sắc Ki-tô giáo đã làm cho người Công giáo Việt Nam nên đẹp hơn ở nhiều khía cạnh đúng như giáo huấn của Vatican gửi cộng đồng giáo dân thế giới rằng: Sống đức tin trong lòng dân tộc!
            Là một bộ phận cấu thành cộng đồng dân tộc Việt Nam yêu dấu, người công giáo cũng mang trong mình những giá trị văn hóa truyền thống đã ăn sâu vào máu, vào trái tim vào nhiệt huyết, nó thấm đậm đến từng huyết mạch và hơi thở của họ như bao người dân Việt vậy. Dù bắc hay nam, đông hay tây, miền núi hay đồng bằng ven biển tất cả những giá trị văn hóa vật chất và tinh thần của họ đều mang một bản sắc rất chung Việt Nam nhưng cũng mang những giá trị riêng của từng vùng miền mà văn hóa học gọi là “Văn hóa Vùng”.